in

Đang được khen ngợi, Netflix “dính phốt” vì làm phim phân biệt giới tính

Năm 2018 rõ ràng là một năm trở lại đầy mạnh mẽ của thể loại phim hài tình cảm (rom-com), với công lớn nhờ ơn gã khổng lồ trực tuyến Netflix. Nhưng hiển nhiên không phải dự án nào của công ty này cũng đáng xem.

Trong năm nay, Netflix đã cho ra mắt 6 phim nguyên tác thuộc thể loại hài tình cảm (rom-com), với ít nhất 3 dự án nữa trước khi kết thúc năm. Sau thành công vang dội của Set It Up, The Kissing Booth rõ ràng đã nhận được rất nhiều kì vọng từ phía các fan của dòng phim hài tình cảm. Thế nhưng thật không may, bộ phim rom-com lấy bối cảnh trung học này lại quá phân biệt giới tính và có cái nhìn lạc hậu về các mối quan hệ. Phim không chỉ như một phiên bản kinh phí thấp của Pretty in Pink, Never Been Kissed, Mean Girls10 Things I Hate About You mà còn cố gắng thể hiện sự thấu hiểu đối với các vấn đề về giới tính và những yếu tố giúp xây dựng một mối quan hệ lành mạnh, nhưng đương nhiên đã không làm đến nơi đến chốn.

Đó là còn chưa kể đến góc tiếp cận gây nhiều tranh cãi của phim khi khắc họa về quấy rối tình dục, để nhân vật nữ chính thường xuyên bị nói là cuồng tình dục, và còn cố gắng lãng mạn hóa tình cảm yêu đương của một “cậu trai hư”, người có vẻ chỉ hứng thú với việc lao vào choảng nhau với người khác và suốt ngày tuyên bố khuynh hướng chiếm hữu của bản thân. Đáng yêu quá ha?

The Kissing Booth được viết kịch bản và chỉ đạo bởi Vince Marello (nổi tiếng với những phiên bản điện ảnh xây dựng dựa trên thương hiệu búp bê American Girl). Phim là bản chuyển thể dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của Beth Reekles và mở đầu với một cốt truyện khá ngọt ngào. Elle (Joey King) và Lee (Joel Courtney) vẫn luôn là bạn thân từ thuở tấm bé, “được nuôi dạy như hai đứa sinh đôi” bởi các bà mẹ, những người cũng tình cờ là bạn thân của nhau. Họ đã bị ám ảnh với Dance Dance Revolution từ khi còn bé tí, và trong môi trường trung học tư thục có khuynh hướng chơi theo nhóm, họ đã trở thành những đứa trẻ nổi tiếng vì mối quan hệ khăng khít giữa hai người.

Mâu thuẫn của phim là một dạng kinh điển thường gặp trong các phim hài tình cảm: Elle phải lòng một tên không ra gì. Tên này tình cờ lại là anh trai của Lee, Noah (Jacob Elordi), người vẫn luôn giữ một vị trí khó nói trong cuộc sống của Elle và nổi bật vì luôn có khuynh hướng bạo lực về thể xác. Trong phim, cậu có tạo hình là một học sinh trung học lớp trên, hay mặc áo khoác da, lái xe phân khối lớn, sở hữu sức quyến rũ chết người và nổi tiếng là “hư”. Tuy nhiên, đối với Elle, đó không phải điều khiến cô băn khoăn về Noah mà vấn đề là cậu lại là anh trai của Lee.

Những diễn biến trong phần đầu của The Kissing Booth khá dễ đoán, khi Elle vật vã với những cảm xúc ngày càng lớn của cô dành cho Noah khi cậu cứ liên tục trêu chọc “thả thính” cô, khiến cô luôn rơi vào trạng thái băn khoăn không biết nên tiến lên hay rút lui mà ta thường thấy trong thể loại phim này. Và thậm chí ngay từ lúc bắt đầu này, bộ phim đã gặp vấn đề với việc phân biệt giới tính và thái độ đáng báo động của Noah.

Elle (một nhân vật vô cùng có sức hút, nhờ có diễn xuất của King) là một nhân vật rất thú vị, sở hữu tính cách cực kì dũng cảm và có thể thành công tìm ra đủ loại giải pháp cho mọi vấn đề, dù là vấn đề oái oăm nhất. Ở phần đầu phim, Elle đã xé nốt chiếc quần đồng phục cuối cùng và buộc phải mặc chiếc váy của bé gái 2 tuổi tới trường (mặc dù nhỏ nhưng vẫn phù hợp với quy định của trường học). Khoảnh khắc khi cô đặt chân vào khuôn viên trường, gần như ngay lập tức cô đã bị quấy rối bởi đa số các bạn nam cùng trường (một khoảnh khắc thể hiện rõ câu nói “con trai vẫn mãi là con trai” khi khắc họa hình ảnh những cậu trai tuổi teen không thể làm gì khác ngoài la hét trêu chọc mấy cô gái xinh xắn mà họ đã quen từ lâu khi cô mặc quần áo ngắn).

Mọi chuyện còn tệ hơn khi Elle bị một học sinh khác sờ soạng, dẫn đến Noah lao vào đánh nhau với cậu ta (dễ đoán quá). Elle cuối cùng bị gọi tới văn phòng hiệu trưởng – một chi tiết khá gượng ép, xét đến việc cô là nạn nhân trong trường hợp này – và mọi việc từ đó cứ trở nên ngày một tồi tệ hơn. Cả Lee (người bạn thân và lẽ ra là một cậu trai có tính cách ngọt ngào) và hiệu trưởng trường đều nói Elle rằng chính cô “muốn bị thế” khi mặc cái váy đó. Đó là một chi tiết nực cười thể hiện suy nghĩ lạc hậu, nhưng The Kissing Booth vẫn không dừng lại ở đó.

Cảnh đánh nhau ở bãi đỗ xe giúp mở đường cho mối quan hệ lãng mạn của Elle và Noah, khi Noah lần đầu tiên bỏ đi loại tình cảm giữa người thân trong gia đình để đối xử với Elle, còn cô thì thắc mắc không biết đó có phải một dấu hiệu cho thấy cậu có những cảm xúc sâu sắc hơn với cô hay không. Bất chấp những cảm xúc bình thường, dễ thấy ở những học sinh trung học này, The Kissing Booth vẫn tiếp tục trung thành với nét tính cách “độc đáo” của Noah: cậu có khuynh hướng bạo lực rất nặng, rất dễ bị tức giận khi trở nên ghen tuông và thể hiện ra một loại cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ không bao giờ suy giảm.

Những miêu tả ở trên chắc chắn không phải nói quá. Sự yêu thích của Noah với việc đánh đấm – và thường là những trận đánh rất bạo lực – chính là một trong những yếu tố chính được khắc họa trong phim. Elle thậm chí còn đặt ra quy tắc bắt cậu không đánh nhau nữa nếu muốn họ ở bên nhau (Câu trả lời của cậu là: “Em biết không, khi hống hách trông em rất đáng yêu đấy”), và sau đó cậu buộc phải thừa nhận rằng đó là vấn đề mà cả gia đình cậu vẫn luôn cố gắng giải quyết, thậm chí họ từng gửi cậu tới trại cải tạo nhưng không có tác động gì nhiều. Tất cả phản ứng của cậu trước việc này chỉ là “đó là điểm kì lạ của anh,” và chỉ vậy thôi. Đôi khi sự chiếm hữu của Noah lại dẫn đến điều tốt đẹp – như khi cậu đứng lên bảo vệ Elle khi có người xấu tính với cô – mặc dù những khoảnh khắc đó hay bị phá hỏng bởi thái độ ghét phụ nữ của cậu.

Elle có đôi khi cũng cố gắng đứng lên bảo vệ quyền lợi của bản thân, nhưng ngay cả những khoảnh khắc đó cũng được xây dựng để khiến cô càng trở nên như một món đồ chơi trước những cái nhìn chằm chằm của bọn con trai. Lấy ví dụ, khi dự án tô màu xảy ra sai sót, Elle lao vào phòng vệ sinh nữ (ít nhất là cô nghĩ vậy) để tẩy rửa. Sau khi cởi áo, cô mới nhận ra mình đã vào nhầm phòng thay đồ của nam và đang bị vây quanh bởi những cậu trai tuổi teen. Và đương nhiên, Noah cũng có ở đó, la hét bảo cô mặc ngay áo vào, khiến Elle phản bác bằng một câu nói khá hay “Anh không phải sếp của em đâu, Noah!” Lẽ ra mọi việc chỉ nên dừng lại ở đó thôi, nhưng Elle lại quyết định cứ cởi trần thế mà nhảy quanh một cách đầy khiêu khích. Một mặt, cô đang cố gắng kiểm soát giới tính và cơ thể của bản thân. Ở mặt khác, cô đang cố giành quyền chủ động trong mối quan hệ. Nhưng rõ ràng hành động đó không hề có hiệu quả và Noah vẫn là người cầm đằng chuôi.

The Kissing Booth cuối cùng cũng đi tới một cái kết có thể cho Elle cơ hội để tự trân trọng bản thân thay vì chịu đựng Noah khi để cậu lên đại học, hai người cuối cùng cũng bộc bạch tình cảm dành cho nhau và hưởng thụ nốt những ngày tháng cuối cùng được ở bên nhau (đương nhiên là không có cãi vã và đánh lộn) nhưng rồi lại quay trở lại với việc gắn liền Elle với mối quan hệ với bạn trai. Sau khi hai người tạm biệt nhau ở sân bay, Elle, giờ đây đã tự tin hơn nhiều, đi ra ngoài, tới chiếc xe mô tô của Noah (giờ là của cô) để bắt đầu một cuộc đời mới không có Noah. Đây là một khoảnh khắc khá thoả mãn và là một bước ngoặt ít ai ngờ tới ở thể loại phim này. Có lẽ Elle có thể trở thành người hùng của chính mình ít nhất một lần trong đời.

Cuối cùng, Elle lên xe, đi về hướng mặt trời lặn (theo nghĩa đen) và chỉ nghĩ về một điều: “Tôi biết có một phần của tôi sẽ luôn thuộc về Noah Flynn.” Có thể trong phim khác, câu nói này sẽ đem đến cảm giác gì đó lãng mạn, nhưng với The Kissing Booth, nó khiến người ta thấy tù túng nhiều hơn.

The Kissing Booth hiện đang được chiếu trực tuyến trên Netflix.

Nguồn: IndieWire

XEM THÊM: