in

LoveLove HahaHaha WtfWtf WowWow


Rapper Táo: “Tôi chỉ sợ bản thân bị khán giả lãng quên”

Từng sống trong thời niên thiếu đầy hư hao, Táo thường kể những câu chuyện bi ai bằng âm nhạc, và rap hơn bất cứ điều gì chính là hơi thở của anh chàng rapper trẻ.

Rapper Táo: “Nhà thơ” không viết những bản tình ca

Từng sống trong thời niên thiếu đầy hư hao, Táo thường kể những câu chuyện bi ai bằng âm nhạc, và rap hơn bất cứ điều gì chính là hơi thở của anh chàng rapper trẻ.

Bật nhạc của anh lần đầu, khán giả dễ hoảng sợ bởi những khung cảnh quái dị và ca từ ma mị, nhưng cứ nghe đi nghe lại mới chợt nhận ra đằng sau ngôn từ bất cần ấy là một nỗi niềm không biết sẻ chia cùng ai. Anh cứ rap và kể cho trăm họ nghe câu chuyện về cuộc đời mình, nỗi đau mà chàng trai ấy phải chịu lúc nào cũng như cơn sóng cứ vỗ mãi nỗi ám ảnh u hoài vào lòng khán giả.

Với Táo, đó chính là cơ duyên tuyệt diệu nhất mà ông trời đã vô tình đặt vào tay mình, dẫu cho phải độc bước suốt chặng đường tiếp theo nhưng anh cũng sẽ không bao giờ quên món quà ý nghĩa ngày ấy.

Thời gian sau anh không ngừng ấp ủ ước mơ được hát rap, cho đến khi đọc được thông tin về Lil Knight – rapper đầu tiền ở Việt Nam được đứng trên sân khấu, Táo biết mình không thể ngồi yên được nữa, vì hình dáng đam mê đang càng ngày càng hiện rõ và lớn dần lên trong trái tim của anh bạn 16 tuổi.

Có lẽ bởi hay làm những bài thơ hơi sầu khổ, nên Táo còn được cộng đồng yêu nhạc Underground gọi là “nhà thơ” của những điệu nhạc buồn. Trong đó, hai câu thơ mà anh tâm đắc nhất cũng chứa đựng vô vàn điều trăn trở: “Bách dạ bách nguyệt quang/Nhân hợp nhân ly tan” (Mỗi đêm chỉ có một ánh trăng chiếu sáng trên bầu trời, còn người gặp rồi cũng đến lúc từ ly). Liệu Táo đang muốn ngụ ý điều gì hay bản thân chính là người phải chịu nỗi đau của những lần ly tan? Dù thế nào thì ngay từ khi bắt đầu, Táo đã không cố tạo ra một chân trời mới, gợi nên động lực hay tạo lối thoát cho ai, anh đóng vai người vỗ về niềm đau, tự thấu cảm cho nỗi lòng không biết tỏ cùng ai để rồi tìm cách vùng khỏi góc tối nơi tâm hồn. Sự sống tưởng chừng như đang bị những ám ảnh mơ hồ bào mòn, vậy mà trong sự đau khổ và rên xiết, Táo hiếm khi trách móc số phận hay loài người, anh chỉ mong mình có thể tự đứng dậy và tốt lên từng ngày.

Táo thả tất cả tâm tư vào rap bởi với tính cách khép kín ngoài đời thì anh khó lòng thể hiện được bản ngã mà mình mong muốn được sống cho vẹn kiếp người. Chính vì đã từng trải qua tuổi trẻ nhiều biến cố như vậy, nên anh chàng “nhà thơ” lúc nào cũng khiến khán giả bất ngờ bởi những-điều-chưa-bao-giờ đầy ấn tượng trong các sản phẩm âm nhạc của mình.

Các rapper yêu nghề bắt đầu đi tìm con đường mới bằng cách chăm chút chất lượng, Táo cũng chính thức theo đuổi đam mê. Ngay từ những sản phẩm đầu tiên, Táo đa phần vẽ nên các bức tranh tối màu cho âm nhạc của mình. Mãi cho đến khi gia nhập G-Fam, Táo mới dần khẳng định được tài năng với khán giả và đạt được nhiều bước tiến lớn trong âm nhạc. Rapper Blacka là một trong những người bạn thân thiết giúp anh biết đến sự tồn tại của Dark/Horrorcore Hiphop – một thể loại âm nhạc đòi hỏi rapper phải là người mang tâm hồn chứa đựng nhiều uẩn ức, nỗi đau trong cuộc sống. Thời gian đầu Táo nhiều lần nghĩ đến việc bỏ cuộc vì thiếu tự tin, bởi mình còn quá trẻ làm sao có đủ trải đời thì khó thể hiện một các xuất sắc thể loại sâu sắc như Dark/Horrorcore được.

Quá nhiều suy nghĩ cứ ám ảnh vào tâm trí, Táo đã từng có thời gian tưởng mình sẽ mãi bị giam cầm trong cảm giác tuyệt vọng và stress đến chết. Tuy nhiên, trời không phụ người có lòng, sau nhiều ngày tự giam mình loay hoay trước những luồng suy nghĩ đối lập nhau trong tâm tưởng, Táo nhận được bản demo dù mang hơi hướng tình cảm nhưng với anh bản nhạc ấy chứa đựng một góc khuất thật khác. Đây là thời điểm quyết định cho ra đời ca khúc ghi dấu tên tuổi của Táo những người yêu rap, khi Tâm Thần Phân Liệt nhanh chóng trở thành hiện tượng và hệt như một nét chấm phá đầy mới mẻ trên bức tranh đầy màu sắc của rap Việt. Xem và nghe Tâm Thần Phân Liệt chúng ta mới hiểu nó không đơn thuần là những thước phim kinh dị mà mỗi ca từ đều chất chưa các cung bậc cảm xúc từ yêu thương, oán giận, đến tự mãn, hả hê để rồi cảm thấy vô cùng bất ngờ trước kết thúc đầy cao trào. Táo hoàn toàn xứng đáng nhận được những lời khen tặng và kiêng nể của bạn bè trong giới cộng đồng rap Việt vì sự nỗ lực không ngừng cho sản phẩm “chất như nước cất” này.

Ngay từ khi tốt nghiệp THPT, Táo luôn nung nấu ước mơ sẽ mở phòng thu âm riêng và để sống chết cùng với âm nhạc. Chính vào thời điểm này, Táo cũng đồng thời hiểu con đường mà mình đã chọn không hề bằng phẳng như bạn bè cùng trang lứa, bản thân cũng chẳng biết phải chia sẻ cùng ai. Anh cứ nghĩ mãi về những điều bất lợi rồi có lúc còn định thôi bỏ cả đi, trở về làm một người bình thường không vướng bận gì với thế giới showbiz xô bồ nữa, sống an vui qua ngày cũng đủ rồi. Nhưng có lẽ không phải Táo đã chọn rap mà chính rap tự bao giờ đã trở thành cái nghiệp mà anh khó lòng và cũng chẳng muốn dứt bỏ. Táo lại tiếp tục, mặc kệ con đường phía trước có vất vả ra sao, bởi anh tin mình sẽ làm được và ông trời cũng chẳng ác đến mức lấy đi của ai tất cả. Thật may mắn vì anh đã không từ bỏ!

Khi rap Việt đang dần trở nên thịnh hành và được đón nhận với những cái nhìn tích cực hơn, âm nhạc điện tử (EDM) cùng sự nổi danh của các DJ đã khiến sân khấu với Táo thật lạnh lẽ. Dẫu biết DJ có thể tạo ra bất cứ âm thanh gì bằng thiết bị thật nhỏ gọn, nhưng được chơi một bản phối từ chính việc live toàn bộ với sự hỗ trợ của các nhạc công tâm huyết mới thực sự tạo ra phần trình diễn thực thụ. Táo nhìn thấy được thị hiếu, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong cách cảm nhận âm nhạc của khán giả nhưng vì đã lỡ “trót yêu” và chịu nhiều ảnh hưởng bởi Jazz, Blues nên anh thà chọn con đường khó để thỏa đam mê còn hơn là hòa vào dòng nhạc thị trường mà mất đi cá tính. Jazz đã mang lại nguồn cảm hứng bất tận cho Táo, anh thích cảm giác được nhìn thấy người nghệ sĩ đứng trên sân khấu ngẫu hứng trình diễn một giai điệu với phong thái không hề trùng lặp, như giây phút ấy họ chỉ được sống một lần và nếu phải chết trong thứ âm thanh réo rắt đó thì cũng chẳng có gì hối tiếc. Rap cũng giống như vậy, mỗi sản phẩm đều sẽ được thổi vào một cái hồn tươi mới và người nghệ sĩ phải đủ nhiệt huyết để không ngã quỵ trước khó khăn.

“Trong tương lai, nếu có duyên thì Táo sẽ tìm người nối tiếp sự nghiệp của mình, bởi dù tôi không phải là người giỏi nhất nhưng rap cần được sống và tôi muốn truyền đạt lại tất cả những thứ mình đang nắm giữ. Hy vọng thế hệ nối tiếp sẽ luôn tìm tòi và học hỏi để không trở thành khuôn mẫu của tôi ở thời điểm hiện tại, hãy trở thành đối thủ chứ đừng là bản sao”.

Táo là người nghệ sĩ thực thụ, bởi ít có người trẻ nào lại đủ can đảm đi trên con đường đầy sỏi đá mà luôn nghiêm túc và nỗ lực như anh. Nghe anh trăn trở về những dự định mà mình đã ấp ủ suốt thời gian dài và chia sẻ về nỗi sợ bị lãng quên, chúng ta mới hiểu việc sống hết mình cho bộ môn nghệ thuật nhiều định kiến như rap ở Việt Nam chưa bao giờ là điều dễ dàng. Vậy mà Táo lúc nào cũng điềm tĩnh trước sóng gió, điều duy nhất anh làm là không ngừng tiến lên từng bước một, đạp hết dư luận xuống và chiến đấu với gian như chiến binh ngoan cường. Hy vọng trong thời gian tới, những dự án của Táo sẽ luôn gặt hái thật nhiều thành công và giá trị nghệ thuật trong các sản phẩm sẽ được trân trọng hơn nữa.

Đừng sợ bị lãng quên, bởi Táo xứng đáng được nhắc nhớ.


CÙNG ĐỀ TÀI: